Giá trị của quyền chọn phụ thuộc vào nhiều tham số, như trong mô hình Black-Scholes: giá trị của tài sản cơ sở, ngày đáo hạn, độ biến động của cơ sở và lãi suất không rủi ro. Mô hình này phù hợp với trực giác. Giá trị quyền chọn tăng với giá trị tài sản cơ sở, độ biến động và kỳ hạn; và giảm với lãi suất. Độ nhạy quyền chọn được gọi là những “chữ cái Hy Lạp”.



    Độ nhạy với tài sản cơ sở được gọi là delta (6). Công thức cho delta của quyền chọn cổ phiếu là A quyền chọn mua / quyền chọn bán= 5AS. Delta thấp nếu quyền chọn “không có lời” (giá tài sản thấp hơn giá thực hiện) vì ta không nhận được lượng tiền nào từ việc thực hiện quyền chọn trừ khi giá trị tài sản thay đổi đáng kể. Tuy nhiên, khi thực hiện tạo ra một lợi nhuận dương, & gần với 1 hơn bởi vì lợi nhuận của quyền chọn tăng cùng lượng với tài sản cơ sở.

Độ nhạy của quyền chọn


     Độ nhạy nằm trong khoảng 0 đến 1, và sự thay đổi lớn nhất trong độ nhạy xảy ra khi giá trị cơ sở gần với gần với giá thực hiện. Sự thay đổi của 5 được gọi là “độ lồi” của quyền chọn. Gamma (y) là sự thay đổi của delta khi cơ sở thay đổi. Nó là sự thay đổi trong độ cong của đổ thị biểu diễn giá trị quyền chọn như là hàm số của tài sản cơ sở. Quyền chọn nhạy với thời gian tới ngày đáo hạn vì thời gian càng dài, khả năng cổ phiếu vượt giá thực hiện càng cao. Độ nhạy với kỳ hạn còn lại là theta (0). 0 biểu diễn sự suy giảm thời gian của giá trị quyền chọn. Độ biến động của tài sản cơ sở càng cao thì khả năng giá trị vượt lên giá thực hiện càng cao. Do đó, quyền chọn cũng có độ nhạy dương với độ biến động tài sản cơ sở, được gọi là “vega” (v). Vì doanh thu chỉ xuất hiện trong tương lai, giá trị ngày hôm nay cần phải được chiết khấu, do đó quyền chọn có độ nhạy âm với lãi suất không rủi ro. “Rho” (ọ) là sự thay đổi do sự thay đổi trong lãi suất không rủi ro.
    Quyền chọn của lãi suất và tỷ giá cũng theo những nguyên tắc tương tự. Tồn tại những công thức cụ thể cho quyền chọn vanilla. Theo đó, có những độ nhạy giống như delta của quyền chọn cổ phiếu và những quyền chọn khác.