Có một số giải pháp xử lý tiền ký gửi không kỳ hạn. Cách đan giản nhất là tạo rạ những quy ước về khấu hao, ví dụ khâu hao hàng năm 5%. Quy ước này tạo thêm khe hở bằng khấu hao này mỗi năm, tuy không thật đúng với thực tế. Đây là một cách làm thông thường vì nó thận trọng.

     Một quy ước như vậy có hệ quả lớn với giá trị kinh tế (E V) của bảng cân đối kế toán. EV là giá trị chiết khấu của tất cả các dòng tiền được tạo ra từ lãi suất và nợ. Nó tùy thuộc vào ngày của các dòng tiền. Khi khấu hao những khoản tiện ký gửi, chúng ta tạo ra các dòng tiền. Bằng cách thay đổi kỳ hạn khấu hao những khoản ký gửi đó, ta thay đổi E V.

      Một cách làm khác là chia các khoản ký gửi thành phần ổn định và không ổn đỉnh. Tiền ký quỹ chủ chốt là phần ổn định và là nguồn tiền thường trực. Phần không ổn định được xử lý giống như một khoản nợ ngắn hạn. Chia tiền ký gửi thành hai phần gần gũi với thực tế hơn là những giả định nói trên, mặc dù quy tắc để phân chia vẫn còn thô sơ. Tiên ký gửi chủ chốt có thể được khấu hao như ở trên nếu muốn thận trọng và phần còn lại có thể được khấu hao trong khoảng thời gian ngắn, ví dụ một tháng.

Tiền ký gửi



     Ở những ngân hàng tổng hợp lớn, tổng hợp tất cả các khoản ký gửi từ các chi nhánh sẽ là dư nợ bất ổn định của số dư tổng. Lượng tiền ký quỹ ở một vài chi nhánh có thể giảm. Những sự thay đổi đó có thể bù trừ một phần. Tất nhiên, điều này đòi hỏi đặt những quy tắc về chuyển khoản từ một đơn vị sang đơn vị khác, đảm bảo không xảy ra tình trạng một chi nhánh thâm hụt trong khi chi nhánh khác dư thừa. Bù trừ thâm hụtdư thừa giữa các chi nhánh là mục tiêu của kế hoạch định giá chuyển khoản.

     Cách tiếp cận cuối cùng là lên dự kiến về bảng cân đối kế toán. Một 80 biến quan sát được có tương quan với số dư tiên ký quỹ rất có ích. Những biên đó bao gồm xu hướng của điều kiện kinh tế, những chỉ báo về thay đổi ngắn hạn của lãi suất. Những phân tích đó sử dụng các kỹ thuật hồi quy hoặc phân tích chuỗi thời gian. Chú ý phân tích chuỗi thời gian không đòi hỏi những biến ngoài. Các mô hình chuỗi thời gian giúp giảm những hiệu ứng theo mùa, đó là hiện tượng quan trọng khi lượng tiền ký quỹ yêu cầu tăng một tháng và giảm ở các tháng khác.

     Xu hướng của thâm hụt và hiệu ứng theo mùa cũng khá dễ để mô phỏng. Các mô hình cũng có sự không chắc chắn trong những phỏng đoán đó. Một biến tiện lợi để mô phỏng là thay đổi tương đối định kỳ của tiền ký gửi yêu cầu ví nó làm triệt tiêu xu hướng. Những mô hình sử dụng thay đổi cố định không thật sự chính xác. Điều này cho phép định ra một số mức độ tin cậy của những lượng tiên ký quỹ dự kiến khác nhau.