Phương pháp Var dùng để xác định vốn dựa trên rủi ro hay vốn kinh tế. vốn kinh tế là vốn cẩn thiết để hấp thụ những thua lỗ bất ngờ ở một mức độ tin cậy nhất định. Mức độ tin cậy thể hiện sự sẵn sàng chấp nhận rủi ro của ngân hàng.

      Theo định nghĩa, nó cũng là xác suất thua lỗ vượt qua vốn, tức là ngân hàng mất khả năng thanh toán. Do đó, mức độ tin cậy bằng với xác suất vỡ nợ của ngân hàng. 

      Trong chương này chúng ta sẽ đưa ra định nghĩa cơ bản làm nền tảng cho những phép đo thua lỗ tương lai. Phần 18.1 trình bày ưu và nhược điểm của thước đo Var. Phần 18.2 tương phản hình dạng của phân phối thua lỗ đối với rủi ro thị trường và rủi ro tín dụng. Phần 18.3 định nghĩa thước đo rủi ro chuẩn chung, thua lỗ đoán trước và thua lỗ không đoán trước, rút ra từ những phân phối đó và được thực hành trong toàn bộ cuốn sách này. Phần tiếp theo giải thích mối quan hệ trực tiếp giữa Var và vốn dựa trên rủi ro. Phần cuối cùng nói tới thước đo “thu nhập gặp rủi ro”, giống như Var là ví dụ về một phương pháp có thể dễ thực hiện nhưng không toàn diện như Var.

      Những đóng góp của các phép đo dựa trên Var
Khái niệm Var quan trọng vì ba lý do:
• Nó đưa ra cái nhìn toàn diện về rủi ro danh mục đầu tư
• Nó đo lường vốn kinh tế
• Nó ấn định những giá trị thay thế cho các rủi ro

thu nhập gặp rủi ro



      Vì Var bao gồm rủi ro tụt giá, nó là cơ sở cho đo lường vốn kinh tế đệm an toàn để hấp thụ các thua lỗ “Thu nhập gặp rủi ro” hay EaR là một phiên bản đơn giản hơn của Var. Thước đo EaR đưa ra những thay đổi tiềm năng tiêu cực của thu nhập và khá dễ để đo lường. Tuy nhiên giữa Var và EaR có sự khác biệt lớn. EaR không liên hệ sự thay đổi tiêu cực trong thu nhập với những nhân tố rủi ro cơ sở, vì những thay đổi EaR xuất phát từ mọi nhân tố rủi ro. Ngược lại Var đòi hỏi liên hệ thua lỗ với các yếu tố rủi ro. Mặc dù Var là một thước đo tổng hợp, nó có thể được chia nhỏ tùy theo nguồn rủi ro.