Định giá dựa trên rủi ro có thể không phù hợp với định giá mục tiêu ở mức độ giao dịch riêng lẻ vì sự cạnh tranh hay chênh lệch thị trường không đủ cao để định giá tất cả các chi phí cho một tập đoàn lớn tiếp cận với thị trường trực tiếp. Những chênh lệch đó gọi là “định giá sai” và không thể tránh được.

     Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là doanh thu khách hàng tổng hợp không thể đáp ứng lợi nhuận mục tiêu của ngân hàng. Các ngân hàng đưa ra những sản phẩm và dịch vụ và nhận được chênh lệch lãi suất và lệ phí. Doanh thu khách hàng nói chung là một thước đo hợp lý hơn để tính khả năng lợi nhuận, và so sánh nó với lợi nhuận mục tiêu, vì nó nhóm tất cả dạng doanh thu từ các giao dịch, cộng với dịch vụ từ quan hệ khách hàng. Khách hàng sẽ giúp mang lại lợi nhuận hơn là những giao dịch đơn lẻ. Đây là lý do nên soạn những báo cáo thu nhập kinh tế ớ cấp độ khách hàng.
doanh thu khách hàng


Giá chuyển khoản thương mại và kinh tế

     Sử dụng hai tập hợp giá nội bộ là điều hợp lý. Một nhóm giá chuyển khoản liên quan tới tiêu chuẩn kinh tế. Ví dụ như lãi suất thị trường. Nhóm thứ hai dùng để làm những dấu hiệu thương mại. Bất kỳ sự chênh lệch nào giữa hai giá là chi phí chính sách thương mại. Những chênh lệch đó là những khoản phạt (mark-up) hay khoản hỗ trợ (mark-down) được quyất định bởi phòng thương mại. Chú ý nêu ta biết giá chuyển khoản kinh tế, bất kỳ chênh lệch nào do động cơ hay hình phạt thương mại cũng có thể được tách biệt. Tích lũy những chênh lệch đó nhân lên với lượng tiền cho vay hay thu nhập tạo ra đóng góp thực, âm hoặc dương, do những động cơ và hình phạt thương mại đó. Hệ thống này thống nhất những chức năng khác nhau của giá chuyển khoản và làm rõ chi phí của việc thực thi những chính sách thương mại không phù hợp với tham chiếu kinh tế.