Một phương pháp phù hợp để đo lường bách phân vị thua lỗ là “thu nhập gặp rủi ro” hay Var, dựa trên phân phối lịch sử của thu nhập. Phân tán của chuỗi thời gian thu nhập càng lớn thì rủi ro càng cao. Thu nhập gặp rủi ro có nhược điểm và ưu điểm.
     Có thế dùng một vài thước đo thu nhập: thu nhập kế toán, biến lãi suất, biến thương mại, dòng tiền và giá trị thị trường, đặc biệt cho danh mục đầu tư trao đổi. Tất nhiên, tập họp dữ liệu càng lớn thì thước đo càng có giá trị. Khái niệm áp dụng với danh mục đầu tư toàn ngân hàng. Sau khi có phân phối thu nhập, tính ra bách phân vị thua lỗ rất đơn giản bằng cách tìm những thua lỗ xảy ra hoặc bị vượt quá với một xác suất nhất định.
     Lợi ích chính của Var là khá dễ để đo lường vì được tính toán từ dữ liệu kế toán. Có một số khó khăn kỹ thuật. Ví dụ, phép tính độ biến động có những vấn đề kỹ thuật ví dụ khi chuỗi thời gian của một xu hướng nhìn có vẻ rất bất ổn định. Trong thực tế, độ biến động đến từ xu hướng thay vì từ độ không ổn định. Do đó, những thay đổi tương đối hoặc phần trăm của thu nhập là thước đo độ biến động tốt hơn. Kỹ thuật này cần một số giả định, nhung vẫn khá đơn giản.

thu nhập gặp rủi ro


    Var đưa một số kết quả. Độ biến động thu nhập chỉ ra độ lớn của các thay đổi. Độ giảm của độ biến động thu nhập đo lường hiệu ứng phân tán hóa. Vốn là một bách phân vị thua lỗ. Khó có phương pháp nào đơn giản hơn có thế đưa những kết quả này.
     Tuy nhiên, nhược điểm chính của Var liên quan tới quản lý rủi ro. Var không thể tìm ra nguồn gốc rủi ro khiên cho thu nhập bất ổn. Nhiều loại rủi ro có thể xảy ra đổng thời nhưng vai trò của những rủi ro này với phân phối thu nhập vẫn là một ẩn số. Không giống như các mô hình Var, Var phản ánh rủi ro như là kết quả chung của tất cả mọi rủi ro. Var không cho phép tìm nguồn gốc của rủi ro, thị trường, tín dụng hay lãi suất. Var là một công cụ bổ sung cho quản lý rủi ro nhưng không thể thay thế cho những công cụ khác.