Việc xử lý mâu thuẫn này có thể tìm đến thị trường tài chính. Nguồn đầu tư dài hạn vào thiết bị, nhà máy có thể có từ:
-  Các khoản thu nhập có được từ hoạt động sản xuất -kinh doanh.
-  Các khoản đi vay ở các định chế tài chính trung gian, thông qua các hợp đồng tín dụng hoặc bằng cách phát hành trái phiếu công ty dài hạn, có khả năng giao dịch trên thị trường.
-  Phát hành các cổ phiếu – tức phương pháp mở rộng quyền sở hữu của những cổ đông mới đối với doanh nghiệp.

Quá trình xử lý mẫu thuẫn trên thị trường tài chính


    Từ những gì đã đề cập ở trên, ta có thể kết luận rằng, nếu không tính đến lợi nhuận không chia thì doanh nghiệp về cơ bản là nằm trong tình trạng thâm hụt. Nói rõ hơn là thâm hụt ngân quỹ để đáp ứng các nhu cầu dài hạn.
    Người có thặng dư hướng vào việc cho vay ngắn hạn trong khi đó, các doanh nghiệp lại có nhu cầu vốn dài hạn như đã đề cập ồ trên, chính là một mâu thuẫn không dễ gì giải quyết, và người ta cho hiện tượng này là một thể trạng yếu đuối của các thị trường tài chính trực tiếp, không qua trung gian, tức là bằng cách nào để khắc phục được tình trang yếu kém ấy? Liệu có thể “tăng sức khỏe” cho nó bằng một cơ chế nào đó hay không, ví dụ, giá cả chẳng hạn? Liệu có khả năng tồn tại quan hệ mua bán trực tiếp giữa khu vực tư với khu trung gian, và được coi là chủ yếu, vẫn là vai trò môi giới, và thực chất hoạt động của các định chế tài chính trung gian là hoạt động môi giới. Xét theo phương diện này, các định chế tài chính trung gian giữ vị trí và vai trò là khôi phục một “thể trạng yếu đuối” tiềm ẩn trong quan hệ mua bán trục tiếp giữa các chủ thể. Các định chê tài chính trung gian không chỉ đơn giản nhận tiền ký thác và dùng nó dể cho vay, mà chính bản thân các định chế tài chính ấy, còn tạo ra một sản phẩm tài chính hoàn toàn mới, bằng cách phát hành chứng khoán nợđược những người có thặng dư tài chính thích nắm giữ, như là một loại tài sản, tức chứng khoán trung gian, mà không phải là chứng khoán của ngân khố phát hành để bù đắp cho sự thiếu hụt của ngân sách. Điều đó cũng có nghĩa là, họ phát hành các tiêu sản ngắn hạn và nắm giữ các tích sản dài hạn.
    Một trong những hoạt động chủ yếu của các định chế tài chính trung gian là biến đổi tài sản. Các định chế tài chính trung gian phải biến đổi các tài sản nhiều rủi ro sang các tài sản ít rủi ro, biến đổi các tiêu sản dài hạn thành các tích sản có tính thanh khoản cao, biến đổi các chi phí cao thành các chi phí thấp, với tính cách là người môi giới.