Tương quan là một thước đo của tương hợp tuyến tính giữa các biến ngẫu nhiên, ví dụ như thu nhập ngẫu nhiên và giá trị các vị thế riêng lẻ. Nó tuyến tính vì nó đáng tin cậy hơn khi quan hệ của thu nhập gần với một đường thẳng. Ngược lại, nó ít đáng tin hơnkhi mối quan hệ là một đường cong.

     Khi đó, tương quan sẽ phản ánh đường thẳng gần khớp nhất với đường cong. Ví dụ cổ điển về nhược điểm của tương quan là sự tương hợp giữa biến ngẫu nhiên X và bình phương bậc hai của nó X1. Nếu ta chi xem xét những giá trị X dương, tương quan sẽ phản ánh sự tăng của X2 với X tuy quan hệ là một đường cong vì chúng tăng đồng thời. Nếu ta xem xét cả những giá trị âm và dương, sẽ không có tương quan nào giữa X và X2.

Rủi ro



    Tương quan là thước đo tính phụ thuộc phổ biến nhất mặc dù có nhược điểm. Lý thuyết về phân tán hóa danh mục đầu tư dựa vào tương quan. Phân tích hổi quy tuyên tính quen thuộc cũng dựa trên tương quan. Hệ số hổi quy, quan hệ giữa một biến được giải thích với một hoặc vài biến “giải thích” có liên quan tới các phép đo tương quan. Nhiềumô hình tài chính dựa vào mối quan hệ tuyên tính giữa các biến, sử dụng chúng như xấp xỉ quan hệ thực.

      Rủi ro danh mục đẩu tư thường được đo lường bằng độ biến động thu nhập. Mô phỏng độ biến động danh mục đẩu tư đó dựa trên những ma trận phương sai và hiệp phương sai và ma trận tương quan. Ma trận phương sai và hiệp phương sai tổng hợp trong một bảng vuông hiệp phương sai giữa các cặp biến, thường là thu nhập tử tài sản, cộng với phương sai theo hướng chéo của bảng. Những ma trận này vẫn là công cụ phổ biến nhất để mô phóng rủi ro danh mục đầu tư.